Chùa Diệu Pháp - GHPGVNTN - DIEU PHAP TEMPLE
 
ENGLISH  | Trang Chủ  | Tác Phẩm  | Tin Tức / Chương Trình  | Nghiên Cứu Phật Học  | Hình Ảnh  | Tư Liệu  | Kết Trang
Chùa Diệu Pháp - GHPGVNTN - DIEU PHAP TEMPLE
Đã Phát Hành:

 Phủ Định Thức và Biện Chứng Pháp Trung Quán
 Nhiệm Mầu Từng Giọt Nắng Rơi
 Giọt Sương Huyễn Hóa
 Pháp Tu Quán Âm
 Trung Luận
 Phật Giáo và Tâm Lý Học Hiện Đại
 Lược Sử Thời Gian
 Thiền Trong Nghệ Thuật Bắn Cung
 Bước vào Thiền Cảnh
 Đại Cương Triết Học Trung Quán
 Đại Tạng Kinh Nhập Môn
 Cẩm Nang Nhân Sanh
 Thập Nhị Môn Luận
 Phật Giáo Hướng Dẫn Thế Kỷ 21
 Con đưòng dẫn đến hạnh phúc đích thực
 Những Hạt Ngọc Trí Tuệ Phật Giáo

THẬP NHỊ MÔN LUẬN

  Dịch Giả: Thích Viên Lý

 

CỬA THỨ TÁM

QUÁN TÁNH

 

           Chư pháp đều là không.  Tại sao?  Vì chư pháp đều không có tánh.  Như đã nói trong những câu:
 
        Nhận thấy rằng tướng của chư pháp biến đổi,
        nên chúng ta biết chư pháp đều không có tánh.
        Những thứ không có tánh thì chỉ là không,
        vì vậy chư pháp đều là không.
 

            Nếu chư pháp có tánh thì chúng phải không biến đổi.  Nhưng chúng ta thấy rằng tất cả mọi sự vật luôn luôn biến đổi.  Vì vậy chúng ta biết rằng chúng không có tánh.
 
            Nếu chư pháp có định tánh thì chúng đã chẳng do duyên sanh ra.  Nếu tánh do duyên sanh ra thì nó là cái mà nó được làm nên.  Nhưng [theo định nghĩa] tánh là cái không do cái khác làm nên và không tùy thuộc vào những cái khác.  Vì vậy, chư pháp đều là không.
 
            Hỏi:  Nếu chư pháp đều là không thì không thể có sanh hoặc diệt.  Nếu không có sanh và diệt thì không thể có “khổ đế.”  Nếu không có khổ đế thì không có “tập đế.”  Nếu không có khổ đế và tập đế thì không có “diệt khổ đế.”  Nếu không có sự diệt khổ thì không có thể có “đạo diệt khổ.”  Nếu chư pháp đều là không và không có tánh thì không thể có Tứ Diệu Đế.  Nếu không có Tứ Diệu Đế thì không thể có “Tứ Sa Môn Quả.”  Nếu không có Tứ Sa Môn Quả thì không thể có thánh hiền.  Nếu không có những thứ này thì không có thể có Phật, Pháp và Tăng, và không thể có thế gian pháp.  Nhưng không phải như vậy.  Do đó, chư pháp không thể là không.
 
            Đáp:  Có hai chân lý:  chân lý thế gian (Thế Đế) và chân lý tuyệt đối (Đệ nhất Nghĩa Đế).  Nhờ chân lý thế gian cho nên có thể đạt tới chân lý tuyệt đối.  Nếu không dựa vào chân lý thế gian thì không thể đạt tới chân lý tuyệt đối.  Nếu không đạt tới chân lý tuyệt đối thì không thể đạt tới Niết Bàn.  Nếu người nào không biết hai chân lý, họ không thể biết tự lợi, tha lợi, và công lợi.  Vì vậy, nếu người nào biết chân lý thế gian thì sẽ biết chân lý tuyệt đối, và nếu họ biết chân lý tuyệt đối thì họ biết chân lý thế gian.  Nay bạn nghe nói chân lý thế gian và gọi nó là chân lý tuyệt đối, cho nên bị lạc lối.  Thuyết nhân duyên mà chư Phật dạy là chân lý thâm sâu.  Nhân duyên không có tự tánh, cho nên tôi nói tất cả chư pháp đều là không.
 
            Nếu chư pháp không do các duyên sanh ra thì chúng phải có định tánh riêng của chúng.
 
            Không thể có những tướng của sanh và diệt trong ngũ uẩn.  Nếu không có sanh và diệt trong ngũ uẩn thì không thể có vô thường.  Nếu không có vô thường thì không thể có khổ đế.  Nếu không có khổ đế thì không thể có tập đế.  Nếu chư pháp có định tánh thì không thể có diệt khổ đế.  Tại sao?  Vì tánh không thể biến đổi.  Nếu không có diệt khổ đế thì không thể có đạo diệt khổ.  Do đó, nếu chúng ta không chấp nhận thuyết không-tánh thì không thể có Tứ Diệu Đế.  Nếu không có Tứ Diệu Đế thì không có sự nắm vững Tứ Diệu Đế.  Nếu không có sự nắm vững Tứ Diệu Đế.  Nếu không có sự nắm vững Tứ Diệu Đế thì không thể có những điều như:  biết về khổ, diệt trừ căn của khổ, chứng minh sự diệt khổ, và tu theo đạo (theo con đường hay phương pháp) diệt khổ.  Nếu không có những thứ đó thì không thể có “tứ sa môn quả.”  Nếu không có tứ sa môn quả thì không thể có định hướng [tu hành].  Nếu không có định hướng thì không thể có Phật.  Nếu nhân duyên pháp bị bác bỏ thì không thể có Đạo Pháp.  Nếu không có Đạo Pháp thì không thể có Tăng.  Nếu không có Phật, Pháp, Tăng thì không thể có Tam Bảo.  Nếu không có Tam Bảo thì thế gian pháp bị hoại.  Nhưng điều nay là phi lý.  Vì vậy chư pháp là không.
 
            Nếu chư pháp có định tánh thì không có sanh, không có diệt, không có thiện hay ác.  Nếu không có tưởng thưởng hay trừng phạt (quả báo) cho thiện và ác thì thế gian sẽ chỉ là một cảnh giới duy nhất.  Vì vậy, chúng ta nên biết rằng chư pháp là vô tánh.
 
            Nếu bảo rằng chư pháp không có tự tánh, và do tha tánh tạo nên, thì điều này cũng không đúng.  Tại sao?  Vì nếu không có tự tánh thì làm sao chư pháp có thể sanh ra từ tha tánh, vì nhờ tự tánh mới có tha tánh.  Tại sao?  Bởi vì tha tánh là tự tánh của những cái khác.
 
            Nếu tự tánh bất thành thì tha tánh cũng không thể thành.  Nếu không có tự tánh và tha tánh thì làm sao có thể có bất cứ cái gì?  Nếu hữu bất thành thì vô cũng bất thành.
 
            Vì vậy, chúng ta suy luận rằng nếu không có tự tánh, không có vô tánh, không có hữu và không có vô, thì tất cả hữu vi pháp đều là không.
            Khi hữu vi pháp là không, vô vi pháp là không, thì làm gì có cái ngã.

 
                                                                           tiếp      

 

      Giới Thiệu Tác Phẩm:     

The Four Sublime States



Phật Giáo và Tâm Lý Học Hiện Đại


Chùa Diệu Pháp - GHPGVNTN - DIEU PHAP TEMPLE
ENGLISH  | Trang Chủ  | Tác Phẩm  | Tin Tức / Chương Trình  | Nghiên Cứu Phật Học  | Hình Ảnh  | Tư Liệu  | Kết Trang

Mọi tin tức, bài vở, hoặc ý kiến xây dựng xin liên lạc:
311 E. Mission Rd, San Gabriel, CA 91776 USA • Phone: (626) 614-0566 • Fax: (626) 286-8437 • e-mail: thichvienly@gmail.com

This site has been accessed   Hit Counter   times since August 2005.