Chùa Diệu Pháp - DIEU PHAP TEMPLE - TĐGHPGVNTN
 
ENGLISH  | Trang Chủ  | Tác Phẩm  | Tin Tức / Chương Trình  | Nghiên Cứu Phật Học  | Hình Ảnh  | Tư Liệu  | Kết Trang
Chùa Diệu Pháp - GHPGVNTN - DIEU PHAP TEMPLE
Đã Phát Hành:

 Phủ Định Thức và Biện Chứng Pháp Trung Quán
 Nhiệm Mầu Từng Giọt Nắng Rơi
 Giọt Sương Huyễn Hóa
 Pháp Tu Quán Âm
 Trung Luận
 Phật Giáo và Tâm Lý Học Hiện Đại
 Lược Sử Thời Gian
 Thiền Trong Nghệ Thuật Bắn Cung
 Bước vào Thiền Cảnh
 Đại Cương Triết Học Trung Quán
 Đại Tạng Kinh Nhập Môn
 Cẩm Nang Nhân Sanh
 Thập Nhị Môn Luận
 Phật Giáo Hướng Dẫn Thế Kỷ 21
 Con đưòng dẫn đến hạnh phúc đích thực
 Những Hạt Ngọc Trí Tuệ Phật Giáo

CON ĐƯỜNG DẨN ĐẾN HẠNH PHÚC ĐÍCH THỰC
TỨ VÔ LƯỢNG TÂM
BI (KARUNA)

     Đức hạnh thứ nhì khiến con người trở thành cao cả là Bi (Karuna). Nó được định nghĩa như là đức tính khiến cho trái tim của thiện nhân rung động khi người khác đang chịu đau khổ, hoặc trái tim họ chia sớt những đau khổ của người khác. Đặc tính chính yếu của Bi là mong muốn giải thoát những đau khổ, những bất hạnh của tha nhân.
     Trái tim của những người giầu tình thương mềm dịu hơn cả những bông hoa. Chúng không thể thỏa mãn khi chưa đoạn trừ được đau khổ của người khác. Thậm chí có những khi họ hi sinh mạng sống của chính mình để làm dịu bớt đau khổ của tha nhân. Câu chuyện về Vyaghri Jataka trong đó vị Bồ Tát đã hi sinh tính mạng của mình để cứu một con cọp cái sắp chết đói và những con cọp con của nó, có thể được nêu ra như một tấm gương.
     Chính đức hạnh Bi thúc đẩy chúng ta phục vụ tha nhân với những động lực vị tha. Một con người thực sự giầu tình thương không sống cho chính mình mà sống cho tha nhân. Họ tìm những cơ hội để phục vụ tha nhân, không trông mong được đền bù gì, ngay cả sự biết ơn của người khác.

NHỮNG AI CẦN TÌNH THƯƠNG?

      Nhiều người xung quanh đáng được hưởng tình thương của chúng ta. Những người nghèo khó, những người bệnh hoạn, những người không nơi nương tựa, những người cô độc, những người ngu dốt, những người bất lương, những người không trong sạch, những người vô kỷ luật, là một số người cần tới tình thương của những ai có trái tim từ bi và tinh thần cao thượng, bất kể tôn giáo hay chủng tộc của họ.
     Một số quốc gia giầu về vật chất nhưng nghèo về tinh thần, trong khi một số nước khác thì giầu tinh thần nhưng nghèo vật chất. Cả hai tình trạng đáng thương này cần nên được các nước giầu vật chất và giầu tinh thần tìm cách giải quyết.
     Trọng trách cao nhất của những người gi?u là ra tay cứu vớt giúp đỡ những người nghèo khó sống trong cảnh khốn cùng, thiếu thốn những nhu cầu cần thiết trong đời sống. Đương nhiên là người sung túc có thể cho người nghèo tài vật, tiền bạc thặng dư của họ mà không phải chịu cực khổ thiếu thốn.
     Có lần một em học sinh tháo cái màn cửa trong nhà mình để cho một người nghèo, cậu nói với bà mẹ hiền rằng cái cửa không cảm thấy lạnh, nhưng người nghèo thì lạnh. Một thái độ nhân từ như vậy nơi những người trẻ tuổi thật là đáng khen.
     Một điều đáng mừng là một số quốc gia trù phú đã thành lập những cơ quan bác ái để giúp các quốc gia kém mở mang, nhất là ở Á Châu. Các tổ chức từ thiện cũng đã được giới thanh niên, phụ nữ, sinh viên, học sinh thành lập trong các nước trên thế giới để trợ giúp người nghèo và người khốn cùng bằng mọi cách. Các tổ chức tôn giáo cũng thực thi những nghĩa vụ như vậy một cách khiêm tốn. Những nhà dưỡng lão, cô nhi viện và các cơ quan từ thiện tương tự cần được thành lập trong các nước nghèo.
     Chúng ta cũng cần giải quyết vấn đề về giới hành khất trong một số nước mà hành khất đã trở thành một thứ nghề nghiệp. Vì tình thương đối với những người ăn mày bất hạnh này, các chính phủ liên hệ cần phải giải quyết vấn nạn này một cách thỏa đáng, bởi vì sự hiện hữu của những người hành khất là một điều nhục nhã đối với bất cứ quốc gia biết tự trọng nào.
     Trong khi người giàu vật chất hãy nên có tình thương đối với những người nghèo vật chất và cố gắng giúp họ thăng tiến, thì bổn phận của những người giàu tinh thần cũng phải thương những người nghèo tinh thần và thăng tiến về mặt tâm linh, dù họ có thể giầu về vật chất. Riêng tài sản trù phú không thể đem lại hạnh phúc. Chúng ta không thể đạt được sự thanh tịnh tâm trí bằng những kho tàng vật chất mà bằng những kho tàng tâm linh. Nhiều người trên thế gian này rất cần tới những thực phẩm tâm linh, không dễ gì đạt được, vì trên thế giới này số người nghèo nàn về tinh thần nhiều hơn số người nghèo về vật chất, vì họ hiện diện cả trong giới giàu lẫn giới nghèo.
     Ngoài sự nghèo khó, trên thế giới cũng đầy dẫy những người bệnh hoạn. Nhiều người mắc bệnh về thể xác, một số khác mắc bệnh tâm thần. Khoa học cung cấp một cách hiệu quả đối với những bệnh tật thể xác, nhưng khoa học không giúp được gì nhiều cho những người bệnh tâm thần, và họ thường phải sống buồn thảm trong các bệnh viện tâm thần.
     Có những nguyên nhân gây ra hai loại bệnh tật đó. Những người giàu tình thương cần phải cố gắng diệt trừ những nguyên nhân đó nếu họ mong tìm ra phương thuốc hiệu quả.
     Các quốc gia cần phải áp dụng những biện pháp hữu hiệu để ngăn ngừa và chữa trị bệnh tật, chẳng những cho nhân loại mà cho cả các loài thú vật.
     Đức Phật đã nêu tấm gương cao cả khi chính ngài săn sóc người bệnh và nói với các đệ tử của ngài những lời đáng ghi nhớ này: “Ai săn sóc người bệnh tức là săn sóc ta.”
     Một số bác sĩ có lòng vị tha phục vụ miễn phí để thoa dịu đau khổ. Một số dành tất cả thời giờ và sinh lực của họ để chữa trị cho các bệnh nhân nghèo, có khi bất kể nguy hiểm tới tính mạng của chính họ.
     Các bệnh viện và các phòng phát thuốc miễn phí đã trở thành một phúc lợi cho nhân loại, nhưng chúng ta cần có nhiều hơn nữa để người nghèo có thể được hưởng. Trong những quốc gia kém mở mang, người nghèo phải chịu đau khổ vì thiếu thốn những phương tiện y khoa. Những người bệnh phải được chở đi xa nhiều cây số một cách chật vật để tới một bệnh viện hoặc phòng phát thuốc gần nhất. Nhiều khi họ chết ở dọc đường. Các phụ nữ có thai thường chịu khổ nhiều nhất. Các vùng thôn quê lạc hậu cần có những bệnh viện, phòng phát thuốc, viện bảo sanh, v.v.
     Những người nghèo mạt và khốn cùng đáng được hưởng tình thương của những người giầu có. Nhiều khi những người tôi tớ và công nhân không được chủ nhân trả tiền xứng đáng, không được cho ăn đầy đủ, thiếu quần áo, và bị đối xử tệ bạc. Họ không được hưởng sự bảo vệ của công lý. Họ bị làm ngơ và bất lực, vì chẳng có ai bênh vực cho họ. Trong một số trường hợp hiếm hoi, những người bị đối xử vô nhân đạo được loan tin trên báo chí. Nhưng nhiều trường hợp khác như vậy đã xảy ra mà không ai biết tới. Những người bất hạnh đó chẳng có cách nào khác hơn là nhẫn nhục và âm thầm chịu đựng đau khổ. Khi nỗi đau khổ không thể chịu đựng được nữa thì họ đành tự tử trong nỗi tuyệt vọng.
     Những kẻ bất lương, độc ác và ngu dốt còn cần được đoái thương hơn cả những người bệnh hoạn cơ thể và bệnh hoạn tâm thần. Chúng ta không nên lên án, khinh miệt họ mà hãy nên thương xót cho những thất bại và những khuyết điểm của họ. Tuy một bà mẹ có tình thương đồng đều đối với tất cả các con, nhưng bà vẫn hướng tình thương nhiều hơn về phía một đứa con bị bệnh hoạn. Vì thế, chúng ta hãy nên dành tình thường nhiều hơn đối với những người bệnh hoạn về tinh thần, bởi vì sự bệnh hoạn làm hư hỏng tâm tánh của họ.
     Kinh điển ghi lại rằng, Đức Phật đã hướng nhiều thương xót đối với người phụ nữ sa ngã Ambapali và kẻ sát nhân Angulimala, về sau họ đều trở thành môn đồ của ngài và đã hoàn toàn cải hóa tâm tánh.
     Chúng ta phải hiểu rằng sự cao thượng đều tiềm tàng trong tất cả mọi người, dù hiện thời họ có thể độc ác tới đâu chăng nữa. Có lẽ một lời nói thích đáng thốt ra đúng lúc có thể cải hóa được một người nào đó.
     Vua A-Dục (Asoka) đã làm nhiều tội ác đến nỗi người ta gọi ông là “A-Dục Đại Ác.” Sau này một câu nói của một chú tiểu nói rằng “Tinh tiến là con đường dẫn tới bất tử” đã khiến ông thay đổi đến nỗi ông trở thành “A-Dục Đại Thiện.”
     Đức Phật khuyên chúng ta hãy tránh kết bạn với những kẻ làm bậy. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng những người hiền lương không nên gần gũi với những kẻ đó để cải hóa họ. Người ta thường tránh những người mắc bệnh truyền nhiễm. Nhưng các y sĩ giầu tình thương chăm sóc họ để chữa trị cho họ. Nếu không thì người bệnh sẽ chết. Tương tự như vậy, những người ác có thể “chết” về phương diện tinh thần nếu những người lương thiện không khoan dung và thương xót họ.
     Thường thường, Đức Phật đi tìm những người nghèo, những người dốt nát và những người bất lương, còn những người lương thiện và đức hạnh thì đi tìm Đức Phật.
     Giống như Từ (Metta), Bi (Karuna) cũng nên được trải rộng bất tận đối với tất cả chúng sinh đau khổ, bất lực, kể cả các loài thú vật, đã sanh ra hoặc chưa sanh ra.
     Từ chối những quyền của con người chỉ vì giai cấp, mầu da hay chủng tộc của họ, là điều phi nhân và độc ác. Dùng thịt thú vật làm tiệc tùng để ăn uống say sưa, dội bom để tàn sát hàng triệu người, là những hình thức độc ác tệ hại nhất mà con người cuồng si đã thi hành.
     Ngày nay thế giới đầy thù hận và không thương xót này đã bỏ quên những thứ quí báu nhất trên thế giới: đời sống bị đặt lên bệ thờ của sức mạnh tàn nhẫn. Tình thương đã biến đi đâu rồi?
     Thế giới ngày nay cần có những người đàn ông đàn bà giầu tình thương để loại trừ bạo lực và sự độc ác khỏi mặt địa cầu.
     Cần nên ghi nhớ rằng tình thương của Phật giáo không phải chỉ bao gồm những giọt nước mắt, bởi vì kẻ thù gián tiếp của tình thương là sự sầu thảm buồn rầu.
     Đức hạnh Bi là tình thương hướng về tất cả những chúng sinh đang đau buồn. Còn đức hạnh Từ thì hướng về tất cả chúng sinh, kể cả người hạnh phúc lẫn nguời đau buồn.

  tiếp      



      Giới Thiệu Tác Phẩm:     

Chùa Diệu Pháp - DIEU PHAP TEMPLE - TĐGHPGVNTN
Trung Luận



Chùa Diệu Pháp - DIEU PHAP TEMPLE - TĐGHPGVNTN
PHẬT GIÁO và XÃ HỘI


Chùa Diệu Pháp - DIEU PHAP TEMPLE - TĐGHPGVNTN
ENGLISH  | Trang Chủ  | Tác Phẩm  | Tin Tức / Chương Trình  | Nghiên Cứu Phật Học  | Hình Ảnh  | Tư Liệu  | Kết Trang

Mọi tin tức, bài vở, hoặc ý kiến xây dựng xin liên lạc:
311 E. Mission Rd, San Gabriel, CA 91776 USA • Phone: (626) 614-0566 • Fax: (626) 286-8437 • e-mail: thichvienly@gmail.com

This site has been accessed   Hit Counter   times since August 2005.